• Khởi hành
  • Trạm dừng Spirited away (Vùng đất linh hồn )Nào, giờ bạn hãy thử thưởng tượng mình đang đi cùng bố mẹ trên chiếc xe hơi lướt băng băng trong một khu rừng nào đó và bị lạc...
  • Trạm dừng Hồ - Banana YoshimotoTôi có thói quen viết ra những con chữ trong một bản nhạc nghe đi nghe lại, chìm đắm trong bản nhạc ấy, mọi cảm xúc tôi viết ra đọng lại trong đấy...
  • Trạm dừng Phía nam biên giới, phía tây mặt trời - Haruki MurakumiVẫn là tiểu thuyết tình cảm nội tâm và vẫn y xì phong cách của ông - ảm đạm một màu u tối sao á...
Khởi hành1 Trạm dừng Spirited away (Vùng đất linh hồn )2 Trạm dừng Hồ - Banana Yoshimoto3 Trạm dừng Phía nam biên giới, phía tây mặt trời - Haruki Murakumi4
slider by WOWSlider.com v8.7

10 tháng 7 2016

Trạm dừng "Nghiệt duyên (Khu Kam)" - THOMMAYANTI

Có bao giờ bạn đặt câu hỏi: ta đến bên nhau vì lẽ gì?

Sao ta lại yêu nhau? Sao ta lại muốn cưới nhau và đi với nhau suốt cuộc đời? Sao ngày ấy anh nói yêu em mà giờ lòng anh đổi khác? Tại sao? Muôn vàn câu hỏi tại sao được đặt ra, bủa vây nhân thế nhưng mấy ai trả lời hết được, nhất là những tín hiệu, cảm xúc từ con tim. Trước giờ ta cứ ngỡ, tình yêu bắt nguồn từ trái tim, khoa học lại bảo người ta yêu bằng não và đến với nhau nhờ sóng não. Nhưng với tôi thì câu trả lời duy nhất chỉ có một chữ “Duyên”.


Vậy nên, Nghiệt duyên lại là một trường hợp đặc biệt khiến tôi phân vân mãi ở nhà sách. Nhìn tựa sách là biết kết cục của nó chỉ có thể là “ngược” mà tôi lại thuộc tuýp người thích HE mới khổ. Thế mà chẳng hiểu sao, cuốn sách ấy giờ lại nằm chễm chệ trên kệ của tôi.

Không có lời mở đầu, cũng chẳng được giới thiệu hoành tráng, cũng chẳng nghiễm nhiên mà Nghiệt duyên lại đứng đầu danh sách là cuốn sách bán chạy suốt 45 năm của văn học Thái Lan. Bằng giọng văn giản dị, ngôn từ dễ hiểu, Nghiệt duyên âm thầm len lỏi vào tâm can độc giả, để lại nơi sâu thẳm nhất trong tâm trí những rung động, những bâng khuâng, trắc trở xen lẫn nổi đau giày xé muốn yêu mà chẳng được yêu của anh chàng kĩ sư trưởng người Nhật tài giỏi, phong độ Kobori và cô nàng sinh viên đại học yêu nước, kiên cường, bất khuất Angsumalin. 

Bối cảnh cuốn tiểu thuyết là câu chuyện về đất nước Thái Lan trong Chiến tranh thế giới thứ 2. Lúc bấy giờ, các nước phát-xít gồm Đức, Ý, Nhật mở cuộc càn quét các nước lớn nhỏ trên thế giới. Thế lực phe phát-xít Nhật ngày càng lớn mạnh và bành trướng ở Đông Nam Á.Trước tình hình nguy cấp đó, người cầm quyền Thái Lan lúc bấy giờ đã đồng ý cho Nhật mượn một phần nước Thái làm khu đóng tàu và vũ khí quân sự hòng đổi lấy sự yên bình cho dân chúng và bảo đảm nền kinh tế nước nhà.

 Giữa tình thế căng thẳng của chiến tranh mà tình yêu vẫn đơm hoa kết trái giữa hai kẻ lạ không cùng chủng tộc, không cùng ngôn ngữ nhưng lại có mối tương quan kì lạ buộc chặt giữa họ. Kobori đã đem lòng yêu cô gái người Thái nhỏ nhắn, yêu nước Angsumalin vốn xem Nhật Bản là kẻ thù không đội trời chung với mình. Kobori càng mở lòng, càng nồng nhiệt bao nhiêu thì Angsumalin lại hờ hững và cự tuyệt bấy nhiêu. Với anh, cô cũng như cái tên của mình, là mặt trời sưởi ấm tâm hồn anh. Anh ấm áp gọi cô bằng cái tên tiếng Nhật “Hideko”, nghĩa là thái dương, thái dương của lòng anh, dành cho cô những ân cần mật ngọt và tình yêu mãnh liệt nhất.

Hình ảnh đẹp về tình yêu ngọt ngào lãng mạn cùng hình ảnh buồn vì tình yêu tan vỡ 18

Trải qua bao nhiêu gian nan, trắc trở, bao cuộc oanh tạc khốc liệt và đẫm máu bởi “từ thần không trung”, Ang không ngờ mình đã yêu anh từ lúc nào. Sự chân thành, tình cảm ấm áp, nụ cười vô tư lự và bờ vai rắn chắc làm chỗ dựa cho cô mỗi khi hoạn nạn, cứ thế từng bước, từng bước nhổ đi lớp răng cưa mà cô gây dựng trong tim mình. Cô tự nhủ hôm nay sẽ chỉ thích anh một chút thôi, rồi mai lại tự nhủ sẽ thích anh thêm chút nữa, chút nữa thôi nhưng chắc chắn sẽ không nuôi nó lớn lên. Vậy mà đến lúc phát hiện ra mình lúc nào cũng không thôi nghĩ về anh thì bản thân cô đã lún quá sâu rồi.



Chính cô cũng nhận ra điều đó nhưng cả hai đến với nhau là điều không thể, bởi lòng tự tôn của hai con người và để giữ trọn lời hứa với người bạn thơ ấu trước lúc người ấy lên đường đi xa. Rồi một ngày đẹp trời, như định mệnh sắp sẵn từ trước, hai con người trong cuộc rượt đuổi ái tình chính thức về chung một nhà theo cách không mong muốn nhất. Thay vì bày tỏ tình cảm trong lòng với Kobori, lí trí mạnh mẽ, bướng bỉnh của cô lại găm vào tim anh những lời nói độc địa khiến anh bao lần đau khổ.

“Nếu tôi có con với anh! Nếu tôi có con với anh, tôi sẽ dạy cho nó biết đến lòng căm thù trước khi biết đến tình yêu thương.”


Ngoài miệng thì tỏ ra căm ghét anh nhưng trong lòng lại bao lần muốn nói yêu anh, muốn đáp lại lời yêu nồng cháy của anh.
 “Hideko… Anh yêu em”

Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại mãi như một chiếc máy phát liên tục trong đầu cô gái trẻ. Phát cho tới lúc người cô yêu và yêu cô nhất chẳng còn ở bên.

Tuy rất yêu Hideko, yêu cô đến mức chỉ hận không thể găm cô vào máu thịt mình nhưng Kobori vẫn dành cho Hideko sự tôn trọng nhất định, như thuở ban đầu anh gặp cô. Gương mặt trắng xanh, đôi mắt lấp lánh như sao trời, hành động phản kháng chống lại quân đội Nhật Hoàng đã mang lại nhiều ấn tượng cùng bất ngờ lớn cho Kobori. Sự quan tâm, đối xử đặc biệt của anh với cô và gia đình cô dần trở thành tình cảm sâu nặng khó mà tách rời. Anh sẵn sàng hy sinh vì cô, làm tất cả chỉ để bảo vệ cô, kể cả việc… cưới cô  dù biết cô sẽ hận anh suốt đời. Mỗi khi cô ương bướng và ném những lời nói cay độc vào anh, anh chỉ im lặng và đáp lại bằng những tình cảm ân cần.
 “Em có lí do của em, tôi có trái tim của tôi… Khi nào chết đi, tôi sẽ mang theo trái tim yêu của mình… Tôi sẽ không nghĩ gì nữa cả, ngoại trừ hôm nay, lúc này đây ta đang hạnh phúc bên nhau.”

Làm sao có thể không yêu người đàn ông này cho được?  Mỗi lời anh thốt lên là mỗi lần cô lại yếu đuối. Bức tường ngăn cách giữa cả hai chỉ chực mỏng manh như sợi chỉ mà không cách nào bước qua được. Vì lời hứa cô dành cho người cũ, rằng sẽ đợi người ấy trở về. Và giờ đây cô nhận ra, người cô thật sự yêu cũng chính là người cô hận thấu xương tuỷ.
 “Wanas.. Wanas… hãy lấy lại lời hứa của anh… Hãy đem nó đi… hãy thu lại lời hẹn ấy.”

 Tiếc thay, ngày cô trút được lời hứa ngây dại lại là ngày cô mất đi hạnh phúc trăm năm. Có lẽ số phận đã an bài như thế. Đến phút chót, cô đã nhận ra mình thật sự cần điều gì, mặc cho người ta nói gì, mặc cho anh không phải dân tộc cô đi nữa thì cũng không thay đổi được sự thật rằng cô yêu anh. Cô từng quay lưng với anh và cũng đã hối hận. Đợi đến lúc tình cảm dâng trào mạnh mẽ nhất, khi cô không thể dối lòng thêm được nữa, cô chẳng ngại ngần chi mà gạt hết những ích kỉ vụn vặt cùng lòng kiêu hãnh chẳng đáng một xu trong tình yêu để đổi lấy vài phút bên anh.



Càng đọc đến phút cuối, tôi càng hồi hộp. Vừa hài lòng vì cuối cùng cô cũng chịu thừa nhận mình yêu anh, yêu anh rất nhiều, vừa nuối tiếc vì mọi chuyện giờ đây có thể gọi là quá muộn. Nhưng nói chung, với tôi đây cũng là một cái kết, tuy không viên mãn nhất nhưng lại thoả lòng nhất cho hai người bọn họ.


Angsumalin là một người mang tính cách điển hình của các cô gái người Thái: mạnh mẽ, bất khuất. Còn Kobori cũng là đại diện cho mẫu đàn ông điển hình Nhật Bản: chăm chỉ, có trách nhiệm và giàu tình cảm. Mặc cho Ang bao phen ném đá vào tim Kobori nhưng tôi không ghét cô ấy được, trái lại còn trân trọng cô hơn. Ngặt nỗi lòng yêu nước và tự tôn của cả hai quá lớn. Điều ấy một mặt giúp hai người có điểm tương đồng, mặc khác lại đẩy cả hai ra xa nhau bởi ai cũng có lí lẽ riêng của mình. Họ yêu nhau không có gì là sai, Ang từ chối Kobori không có gì là không đúng, có trách chỉ trách ông trời không cho họ gặp nhau đúng thời điểm.

Tình tiết truyện nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng sâu sắc, cô đọng chứ không như vài tác phẩm mì ăn liền, đọc xong là quên hết. Nhờ Kobori, lần đầu tiên mà tôi - người chưa yêu bao giờ cảm nhận được khá rõ về tình yêu. Nam chính đúng chất chị em thích còn nữ chính không bánh bèo và không ăn nói vô duyên, đúng chuẩn mình thích rồi. Tuy là truyện buồn nhưng Nghiệt duyên vẫn có những giây phút mang lại tiếng cười, khiến ta cảm thấy quá đỗi đáng yêu như cảnh anh kĩ sư trưởng học tiếng Thái này…

Không nói nữa, biết trước mất vui. 

Tôi nhớ thầy tôi, vốn là một người có suy nghĩ thực tế từng hỏi lũ học trò chúng tôi rằng các em đọc ngôn tình, truyện tình yêu làm gì? Có đọc thì tình cảm trong các em chỉ lớn lên chứ có giúp ích được bằng những cuốn sách trinh thám hay khoa học đâu. Thầy nói cũng có lí đấy. Nhưng chắc thầy đã quên những gì thầy từng dạy chúng tôi rồi: Cái gì cũng có hai mặt của nó, không có gì là toàn diện. Thế tôi vừa đọc sách giáo khoa toán, vừa đọc ngôn tình, vậy đã cân bằng được cả hai chưa? Nếu con người sống với nhau không có tình cảm, không có cảm xúc thì chúng ta là thứ sinh vật kiểu gì? Thêm chút tình cảm đâu có bất lợi chi. Tôi đã chứng kiến tận mắt sự lạnh lùng, vô cảm của nhiều người nên giờ đây, với tôi tình cảm thiêng liêng mà Thượng đế ban tặng cho chúng ta thật đáng quý biết nhường nào, để chúng ta không là một khúc gỗ, cứ đần ra đó và mục dần theo thời gian. Vô nghĩa xiết bao.

Trở lại chủ đề, giá sách hơi mắc với những bạn sinh viên, học sinh nhưng tin mình đi, đây là một cuốn sách xứng đáng nằm trên giá sách và nằm trong lòng bạn đấy.



Nghiệt duyên hiện đã được chuyển thể thành phim truyền hình và phim điện ảnh với tựa đề Hoàng hôn trên sông Chao Phraya. Riêng mình thì mình thích bản truyền hình do Bie và Noona thủ vai hơn. Lựa chọn là tuỳ ở các bạn nhé!
Chân Nguyên   

09 tháng 7 2016

Trạm dừng "Central Park" - Guillaume Musso

Hẳn sẽ rất tuyệt vời khi cả tuần bạn phải trải qua một thứ công việc nhàm chán, thứ cảm xúc bình bình bỗng vào một tối thứ bảy, bạn bất ngờ nhận ra bản thân đang mải miết hàng giờ đồng hồ hết kịch tính lại hồi hộp bên từng trang tiểu thuyết Central Park.

Central Park, công viên lớn giữa lòng New York là khởi đầu của một cuộc gặp đầy bất ngờ giữa một chàng nhạc công lãng tử người Mĩ Gabriel và nữ cảnh sát trưởng tổ điều tra trọng án thuộc thủ đô nước Pháp Alice. Tối hôm trước Alice vẫn còn đang ăn chơi điên loạn với những cô bạn của mình tại hộp đêm ở Paris và chỉ có ý định về nhà sau khi đã gần say bí tỉ, Gabriel đă nốc khá nhiều cocktail sau khi chơi nhạc tại môt câu lạc bộ jazz ở Dublin, sáng hôm sau, họ bất ngờ thức dậy giữa lòng Central Park, bị còng với nhau, không giấy tờ tùy thân, không có chút ký ức về tối hôm trước, vệt máu loang trên vạt áo Alice, những con số lạ lẫm khắc trên cánh tay rướm máu của Gabriel, dãy số bằng bút bi trong lòng bàn tay trái nữ cảnh sát, rốt cuộc chuyện quái quỉ gì đang xảy ra?


Họ bắt đầu lần theo những manh mối tìm ra kẻ đã bày ra mớ rắc rối này, điểm chung nào khiến tên tội phạm gắn hai người họ lại với nhau, xuyên suốt cuộc hành trình là mối nghi ngờ của nữ cảnh sát về thân phận thật sự của Gabriel, liệu anh chàng bóng bẩy này thực sự là một nhạc công; nỗi kinh hoàng khi nhận ra kẻ bắt họ chính là tên giết người hàng loạt sừng sỏ đã từng cướp đi một nửa cuộc sống của Alice mà cô không bao giờ muốn nhắc nhớ đến.

Và sẽ là có tội nếu tiết lộ trước cái kết.

Cũng từ cuộc gặp gỡ kì lạ này, Alice và Gabriel rong ruổi trên khắp các đại lộ ở Manhattan, chia sẻ cho nhau những quá khứ vỡ vụn, tàn tích từ những cuộc hôn nhân không trọn vẹn mà cả hai chưa từng chia sẻ cùng ai khác, sát cánh bên nhau vượt qua nỗi sợ hãi hỗn độn những căng thẳng và mệt mỏi để rồi giữa tấn bi kịch tàn khốc, một tình yêu mới nở rộ từ những đồng cảm của quá khứ và thực tại giữa hai con người xa lạ, trở thành chiếc phao hi vọng để Alice có thêm dũng khí đối đầu với những kinh hoàng năm xưa. 

"- Anh muốn làm cả nghìn điều cùng em: nói cho em nghe về những cuốn sách anh yêu thích, chỉ cho em thấy khu phố nơi anh đã lớn lên, nấu cho em món mac and cheese nhồi nấm củ,...

Mắt tôi mờ đi lần nữa. Những lời Gabriel nói bao bộc tôi trong sự êm dịu của chúng và tôi muốn buông thả mình với những cảm xúc này."



Đương nhiên sẽ không phải bàn cãi khi nói Musso là bậc thầy của dòng tiểu thuyết trinh thám lãng mạn đương đại nước Pháp. Nhưng đặc biệt hơn, cũng giống như Ngày mai, Giây phút này, các yếu tố thời gian lại một lần nữa được khai thác để tạo nên những nút thắt kịch tính cho câu chuyện và cuối cùng lại trở thành câu trả lời hoàn hảo cho tấn bi kịch mà Alice và Gabriel trải qua. Tại sao Alice chỉ mới tối hôm qua còn đang ở một hôm đêm ở Paris mà sáng nay cô đã ở giữa lòng New York, tại sao gã cầm đồ lại chỉnh lại cho đúng giờ chiếc đồng hồ của Alice,... Hàng loạt những thắc mắc sẽ theo chân bạn trong suốt cuộc hành trình để rồi mở ra một cái kết đầy lặng lẽ và đau đớn mà Alice không hề muốn đối mặt.

Khi gấp trang cuối cùng lại, có lẽ không ít bạn đọc sẽ không thích cái kết của tác giả dành cho Alice và Gabriel vì nó không có hậu, nó buồn quá, nó làm bạn canh cánh về thứ tình yêu dở dang và một tương lai đau đớn của hai nhân vật chính. Nhưng sau tất cả, nó để lại một thông điệp đầy tính nhân văn khi đã để cho Alice phải đối diện 
với chính lỗi lầm của bản thân, với thực tại tàn nhẫn và với tình yêu cháy bỏng bất ngờ của người đàn ông chỉ mới bước vào cuộc đời cô hơn bốn mươi tám tiếng đồng hồ.

Trong Central Park, ngoài cảm giác gây cấn, bạn còn được say sưa với những đoạn miêu tả cảnh vật đầy lãng mạn chất Pháp từ đại lộ tấp nập của nước Pháp đến con đường cao tốc quạnh hiu của nước Mĩ,... Nhưng vì là một tác phẩm trinh thám chủ yếu, xuyên suốt cuốn truyện là những thuật ngữ về y học, hình sự khá xạ lạ khiến bạn đọc mới làm quen thể loại này có thể phải bối rối và lắm lúc không hiểu hết được các tình tiết.






Central Park
 - Guillaume Musso -

Nếu là một người sống ở Pháp, hẳn tôi sẽ chẳng biết đến Central Park hay Gullaume Musso đâu. Nghe thì hơi ngoa nhưng thật ra là bởi vì những bìa tác phẩm của Musso xuất bản ở Pháp không thể gọi là bắt mắt được và nhìn thôi thì đã chẳng muốn mua rồi, may mắn thay là Nhã Nam đã khá chau chuốt cho các tựa sách khi chúng có mặt ở Việt Nam. Một vẻ đẹp cổ kính lại nên thơ với nền lam nhạt kết hợp màu ráng chiều của buổi hoàng hôn đặc biệt lãng mạn, chắc hẳn bạn sẽ không khỏi thất vọng khi làm đầy thêm tủ sách của mình với Central Park.

Hoàng Khiết

21 tháng 6 2016

Trạm dừng "Chuyến phiêu lưu kì thú trong rừng đại ngàn" - Nguyễn Đức Linh

Một buổi tối lang thang trong nhà sách Kim Đồng và mặc dù không thích đọc truyện tranh, tôi vẫn thong thả lượn qua hết tất cả các gian hàng, bốc đại về một cuốn chuyện thiếu nhi nhiều chữ nhất có thể để rồi bất ngờ khi bản thân nhiều ngày liền chìm đắm vào “Chuyến phiêu lưu kì thú trong rừng đại ngàn”.
“- Hè này ba cho con với anh Luân lên Đắk Lắk chơi nghen."
Đó là khởi đầu cho cuộc hành trình lên rừng đại ngàn hùng vĩ của cậu bé Luân cùng tổ thị sát cầu đường đi đo đạc số liệu để chính quyền xây dựng đường đi. Suốt chuyến đi là những gì tai nghe mắt thấy qua lời kể của cậu bé Luân mới mười hai tuổi. Cậu cùng các chú trong tổ thị sát cầu đường băng qua nhiều rừng già, nghỉ chân ở nhiều nhà dân, cậu thấy núi rừng Tây Nguyên trùng trùng điệp điệp, cậu gặp gỡ nhiều bạn bè dân tộc tiếng Kinh còn chưa sõi nhưng vẫn rất niềm nở tiếp đón đoàn thị sát. Bên cạnh đó, cuộc phiêu lưu còn trở nên vô cùng kịch tính bởi rất nhiều khó khăn và nguy hiểm khi đoàn của cậu cưỡi voi vượt sông trong cơn lũ, trạm trán với những con gấu hay lũ voi rừng hung dữ, đụng độ với bọn biệt kích, nhiều ngày đi lạc trong rừng...


Tác giả Nguyễn Đức Linh gieo vào lòng bạn đọc nhỏ niềm thích thú, say sưa về đất rừng Tây Nguyên, về những vùng thiên nhiên mà ở đó chỉ cần thả câu là có vài xiên cá bên đống lửa, vốc đầy một nón rau là có một nồi canh no nê, và còn vô vàn những món ngon đậm hương núi rừng như những nắm cơm vắt nóng dẻo, vạt rượu cần say nồng, thịt lợn rừng nướng thơm phức,…
"Chú Chi hái về hổ lốn một mũ lá tàu bay, lá giang, chân vịt, rồi me chua đất, môn thục thêm vài cuộng rễ cây môn nước, vài nhánh dương xỉ non v.v... Chú ra sông múc một xoong nước đầy tràn...
Xong chú bắc xong nước lên bếp, cứ vậy là đẩy lửa cho cháy phừng phừng. Rồi cũng chẳng cần chờ cho nước sôi, chú tống hết mũ lá vào xoong. Nồi canh suông sôi thêm vài dạo, chú mở nắp ra, gia giảm thêm muối bột ngọt - Thế là được một xoong canh, đặc sệt những rau là rau - Xì xụp một chặp, tôi làm luôn năm chén cơm đầy."
“Chúng tôi vây quanh bếp lửa, nướng củ mì ăn. Loại củ mì một năm, bóc vỏ quấn giấy, vùi vô tro nóng cho chín. Lấy ra rút bỏ tim, tọng mỡ vào, hơ lại than cho vàng, ăn cứ giòn tan trong miệng, thơm phức, có thua gì bánh mì nóng phết bơ đâu.”
“Trong khi tôi bóc bẹ chuối, chú đi quanh quéo, quơ chà chôm chất thành một đống. Chú dốc bị, đổ sáu con cá tràu ra, dùng bẹ chuối cuộn lại, chẳng thèm đánh vẩy, làm ruột gì cả. Xong đâu đó, chú tuồn luôn sáu cuộn bẹ chuối vào đống chà chôm, nổi lửa đốt.
Bạn ạ, đã lần nào bạn ăn cá tràu nướng trong bẹ cuối rừng chưa? Nếu bạn có dịp thưởng thức rồi; thì chắc có lẽ hương vị thơm ngai ngái mà ngọt lịm, sẽ còn đọng lâu trên đầu lưỡi của bạn.”
Giọng văn của tác giả Nguyễn Đức Linh đơn giản, nhẹ nhàng và đầy màu sắc để những độc giả nhí của cuốn sách có thể dễ đọc, dễ hiểu. Không ít đoạn trong cuộc phiêu lưu ta bỗng bắt gặp lại những câu văn ngô nghê, những đoạn văn miêu tả cộp mác tiểu học ngày nào qua giọng kể của cậu bé Luân.


Nhưng ngược lại, đằng sau lối văn mộc mạc đó là những câu chuyện thú vị về rừng già, về con người Tây Nguyên muôn màu muôn vẻ, khiến bạn say sưa ngây ngất như ngỡ lạc vào vùng đất thần tiên nào vậy. Cuốn sách còn được nhà xuất bản Kim Đồng đặc biệt chăm chút nhiều hình ảnh minh họa đan xen vô cùng bắt mắt để các bạn nhỏ có thể dễ tưởng tượng nhưng vẫn không ít người vẫn lăn tăn liệu cuốn sách có đúng là chỉ dành cho thiếu nhi hay không bởi những từ ngữ, tiếng lóng khá xa lạ trong câu chuyện mà ngay cả nhiều người lớn thành thị cũng phải bỡ ngỡ.
"Những cơn mưa đầu mùa đã kịp dựng lại phong cảnh xanh tươi rực rỡ cho Tây Nguyên. Màu xanh mát dịu bao trùm khắp các sườn đồi. Hoa trinh nữ viền hai dải hoa tím bên lề đường. Hoa quỳ e thẹn lắc lư khoe những cánh vàng tươi xào xạc trong gió mai. Đó đây những cây kơ nia, khoe tán lá non màu tím Huế. Những cây cầy cành khẳng kheo, khoe búp đỏ au, rực rỡ bên sườn đồi. 
Con đường đất đỏ hoẻn đưa chúng tôi xuống buôn Trắp ngoằn ngoèo uốn lượn. Qua khỏi “Trại phong” một đoạn, xe vào rừng già. Những cây bằng lăng thẳng tắp mốc thếch, những gốc dầu sần sùi xám xì cành lá xum xuê. Xe chúng tôi như chui vào một đường hầm vòm lá ken dày bao phủ bên trên. Không khí ẩm ướt, se se lạnh. Gió rừng xào xạc, làm cho những hạt sương còn đọng lại trong đêm rơi vào bạt xe kêu lộp bộp.”
 “Nói chung thời tiết trên rừng hay lắm cháu à. Có khi trời mưa hết ngày này sang ngày nọ. Mưa thúi đất. Nước ngập song, ngập rừng. Nhưng bỗng một lúc nào đó, có tiếng con mang kêu tu… oác… tu oác… rộn ràng. Rồi sương mù dày đặc từ các khe núi ùn ùn bốc lên; xa xa trông như những dải bông trắng, ôm trùm lấy chân núi. – Chú giơ tay chỉ những dải núi xa xa trước mặt tôi. – Đấy, cháu thấy không, đẹp chưa. Núi đang bơi trong mây đi chơi đấy!... Nói chung mùa mưa ở rừng, khi có hiện tượng này xảy ra, thì chỉ một vài ngày nữa là trời sẽ hết mưa, nắng lên.
Chuyến phiêu lưu kì thú trong rừng đại ngàn
- Nguyễn Đức Linh -

Bạn có nghĩ sẽ một lần nữa chìm đắm vào tuổi thơ với “Chuyến phiêu lưu kì thú trong rừng đại ngàn” không?
Hoàng Khiết

14 tháng 6 2016

Trạm dừng "OXFORD thương yêu" - Dương Thụy

Dù ở bất kì khoảng thời gian nào trong cuộc đời, chúng ta đều mong muốn được đi khắp nơi, vẫy vùng khắp chân trời góc bể, có những chuyến đi thật riêng cho bản thân. Và ở những người trẻ thì khát khao đó mãnh liệt hơn bao giờ hết, sẽ thật tuyệt vời nếu xung quanh bạn luôn là những câu chuyện du học thú vị, những cuộc hành trình nhộn nhịp để giữ lửa cho giấc mơ của mình. Thế nên, bạn chắc chắn sẽ không thể thất vọng khi cầm trên tay “Oxford thương yêu”.
Nếu bạn may mắn lật giở những trang đầu tiên của “Oxford thương yêu” trong những buổi chiều mùa hè mưa tầm tã và không khí se lạnh tản mát trước hiên nhà, thì thật vô cùng bất ngờ và khoái chí bởi bạn sẽ được khoác lên mình cảm giác bản thân đang đồng hành cùng cô du học sinh Việt Nam Kim bắt đầu khóa cao học tại Đại học Oxford danh giá những ngày mùa thu và mưa lất phất rơi rét mướt trên khuôn mặt cô. Cũng như các bạn cùng trang lứa, Kim ấp ủ ước mơ du học từ thời trung học nhưng mãi tới khi tốt nghiệp đại học và đã có việc làm ổn định, cô mới đạt được một suất học bổng Cao học một năm tại trường đại học Oxford mà cô đã yêu thích từ lâu. Nhưng Kim không ngờ rằng vừa đặt chân đến Anh, cô đã vướng vào hàng loạt những khó khăn không thể tưởng từ việc nhập học trễ khiến cho khóa học của cô có thể kéo dài hơn một năm mà cô thì không có khả năng chi trả; những cám dỗ ăn chơi, tình ái giữa những du học sinh trong khu học xá ô hợp và chật hẹp những hai mươi nhân khẩu; sự phân biệt đối xử rõ như ban ngày của những sinh viên Anh và thậm chí của những vị giáo sư Oxford dành cho sinh viên các nước kém phát triển; cho tới những khó khăn về thời tiết lạnh giá khắc nghiệt của Oxford hay tồi tệ hơn cả là việc không có kĩ năng làm bài luận và phương pháp học hiệu quả…

Nửa đầu cuốn sách là những ngày tháng miệt mài học tập của Kim, vượt qua những khó khăn và định kiến của mọi người. Chỉ mới đọc đến chương “Kẻ gây thù chuốc oán”, bạn chắc hẳn sẽ lại muốn chạy bộ vào mỗi sáng, muốn lao đầu vào bàn học miệt mài, muốn bắt đầu chinh phục những cuốn sách chuyên ngành khó nuốt trôi như cô nàng Kim đã trải qua dưới sự quản thúc của Fernando.

Nếu những vấn đề mà tác giả Dương Thụy dành cho Kim vô cùng thực tế và khó nhằn thì sự xuất hiện của Fernando, một trợ giảng người Bồ Đào Nha đã ra tay giúp đỡ Kim trong học tập và cuộc sống của cô lại như sự tồn tại của ông bụt trong truyện cổ tích vô cùng thú vị và đầy mơ mộng. Cũng từ đây, “Oxford thương yêu” thực sự là những tâm tư, câu chuyện yêu thương nhẹ nhàng đan xen hài hước mà những người trẻ như Kim, Fernando, Mauricio, Vi Vi Le, David Wilson,… dành cho nhau.

Nhưng không dừng lại ở đó, “Oxford thương yêu” còn gieo vào lòng người đọc sự tò mò, niềm yêu thích những thành phố mà Kim đã đi qua. Những college nơi Oxford cổ kính và kiêu hãnh nhưng trầm mặc với những bức tường đá xám và những cửa gỗ chạm khắc công phu, những cầu thang, hẻm nhỏ lát đá cùng hàng dãy hành lang dài vô định nối college này sang college khác, khu học xá trên phố Woodstock là những dãy nhà cổ bé tí theo lối kiến trúc Victoria chứng kiến đoạn đường cao học miệt mài của Kim và cũng chính nơi đó đã mở đầu cho một mối tình nồng nàn của cô;

Lisbon mang một hương vị rất Bồ Đào Nha với những ngôi nhà ốp gạch men azulejos, những con đường lát đá kỳ công xen hai màu đen trắng, tháp Belém bằng đá sáng màu nằm lưng chừng mặt nước sông Tagus tiếp nối những yêu thương ngọt ngào của đôi tình nhân Oxford; 

Thành phố Birmingham đa sắc tộc, văn hóa mà Kim không một lần muốn quay lại; New York sầm uất và đầy bận rộn tranh giành những nhớ nhung ngắn ngủi của Kim và Fernando…
OXFORD thương yêu
- Dương Thụy -

Gấp trang cuối cùng lại khi cơn mưa dai dẳng vừa tạnh, “Oxford thương yêu” để lại những câu chuyện đại học hài hước, những quan điểm rất riêng lại vô cùng nhẹ nhàng của từng nhân vật về con người của mọi miền thế giới và một chuyện tình mãnh liệt đầy ngọt ngào. Nó xứng đáng để bạn đọc trong vài giờ để rồi lại ấp ủ thêm cho giấc mơ về một cuộc hành trình mới của mình nhiều năm nữa.
Hoàng Khiết


06 tháng 2 2016

Thông báo 06/02/2016


Chào các bạn độc giả yêu dấu !


Thành thật cảm ơn các bạn vì đã ủng hộ page trong thời gian qua. Do gặp trục trặc trong một số việc nên page tạm nghỉ trong một thời gian ngắn, vài comment bây giờ mình mới trả lời được, mong các bạn thông cảm. Page sẽ chính thức trở lại và mang tới cho các bạn nhiều bài viết hay hơn nữa.

Cảm ơn những người bạn đã đồng hành cùng blog, những tác giả gà mờ nhưng lại rất nhiệt huyết và năng nổ. Khi nào muốn viết, cứ viết. Page luôn sẵn sàng rộng mở chào đón mọi người dù ta chẳng còn mấy thời gian để ở bên nhau, gặp nhau và chia sẻ với nhau.

Hãy mạnh dạn chia sẻ suy nghĩ của mình về những bộ phim, câu chuyện, hay một quyển sách nào đó. Mình biết mọi người cũng như mình, đều muốn chia đều những cảm xúc đẹp đẽ với mọi người.

“Chỉ những kẻ thực sự dám thì mới có thể bay.”

Chúc mừng năm mới 2016.



25 tháng 4 2015

Trạm dừng "Cà phê cùng Tony" - Tony Buổi Sáng

Tác giả: Tony Buổi Sáng.
Th loại: Tản văn



Không cần phải nói nhiều thì chắc nhiều bạn cũng biết đến cuốn sách “ Cà phê cùng Tony” này rồi nhỉ? Và một khi đã đọc rồi, hẳn nhiều bạn sẽ thích mê cho xem. Vì sao ư? Để xem, ông bà ta có câu : “Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng”. Cà phê cùng Tony là một điển hình cho câu nói đó đấy.





Cái tát của Tony



Oa… Đọc cuốn sách này thật sự rất đau đó, bị ăn tát nhiều thế cơ mà, nhưng nhờ những cú tát mỗi sáng sớm đó lại khiến mình cảm thấy tỉnh hơn, khí thế hơn và bùng cháy hoài bão dữ dội hơn. Giọng văn của Tony rất hay nhé! Đậm chất Nam Bộ ngay cả trên trang viết, hài hước và cách nói hàm ý khiến nhiều người đọc như mình phải giật mình: "Chết, có phải đang nói tới mình không ta? Không lẽ là bị theo dõi?”. Nhưng không, bạn ạ! Những điều được nói trong cuốn sách này có thể nói là hơi bị nhiều thói quen tật xấu mà nhiều bạn trẻ như chúng ta mắc phải, phí thời gian vào những chuyện vô ích để khi ngày lại ngày trôi qua, ta giật mình nhìn lại và tự hỏi, bản thân đã làm được những gì sau những tháng ngày phung phí tuổi trẻ đó?

Ố ồ… Vậy bây giờ bạn không cần phải lo nữa. Chính Tony đây sẽ giúp bạn thức tình sau mỗi buổi sáng cà phê cùng Tony, chắc chắn sẽ giúp bạn tiết kiệm nhiều thời gian tìm kiếm, khẳng định bản thân mà bắt tay ngay và luôn để thực hiện ước mơ cho một tương lai đầy hứa hẹn. Hơn thế nữa còn tích luỹ được khối điều hay cho bản thân và khối kinh nghiệm không cần trải nghiệm cũng biết được.

Không phải nói nghe cho vui mà Nguyên có dẫn chứng đàng hoàng à nha!

Chuyện Tony ở Harvard



Mới nhào vô thì bạn đọc đã bị chỉnh sửa về lỗi phát âm tiếng Anh sai phổ biến mà ngay cả mấy người thuyết minh trên phim còn mắc phải. 

 “Nhiều người phát âm chữ Harvard là Ha Vớt, Tony nghe không hài lòng, Nên đọc là Há Vợt nhé, vì chữ “vợt” nghe nó có tính chất thể thao kiểu “quần vợt”, còn “vớt” nghe như đậu vớt, vớt vát, trục vớt, không hay.”

Vậy là ổng cứ thế kể một lèo về chuyện ổng đi Há Vợt, nghe sướng phải biết vì người Việt Nam mình cứ nghe đến việc ai đi nước ngoài cũng thích, cũng ham, cũng nghĩ ông này giỏi lắm, thế là đọc, rồi thích, rồi say mê, nói Tony nói chuyện hay quá, dễ thương quá ! (cái này tác giả cũng tự công nhận). Một chiêu PR khá khôn khéo.

 Mà chuyện Tony đi Há Vợt cũng hay lắm nhé! Nghe có vẻ hư cấu nhưng biết đâu... đó lại không phải là sự thật. Tony – chàng trai với gương mặt thanh tú (tác giả tự nhận) từ một đại gia chứng khoán bỗng một ngày nọ trắng tay, “bị vứt chỏng chơ ra xã hội nghèo khổ, rách rưới nhưng gương mặt anh ấy vẫn đẹp một cách rạng rỡ.” Sau đó, Tony tìm được cơ hội đi nước ngoài rất nhẹ nhàng nhờ một ông giáo sư rảnh rỗi chẳng việc gì làm ở Há Vợt và đi ngon ơ. Sau nhiều chuyện xảy ra ở Há Vợt, bạn đọc và cả Nguyên đều nhận ra rằng chỉ có học mới là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công thôi.


Cái chết của Chu Du



Có thể nói, đây là mẫu chuyện mà Nguyên thích nhất bởi Nguyên rất thích Tam quốc diễn nghĩa. Mượn nhân vật Chu Du, vì ghen tị với tài năng của Khổng Minh mà hộc máu chết. Cứ thế, Tony dẫn dắt bạn đọc đến với những câu chuyện của Tony, vô cùng hài hước, dí dỏm qua cách phê phán nhiều người dễ thất bại trong sự nghiệp vì mắc cái bệnh Chu Du này.

Mình không tự nhận bản thân chưa từng mắc bệnh này. Đôi khi, ta ghen tị với một ai đó, vì người đó học giỏi hơn, đẹp hơn, được nhiều người mến mộ hơn hay có nhiều tài lẻ này nọ… Một khi ta cảm thấy không hài lòng về những gì mình có, trong người ta bắt đầu có cảm giác ganh đua với nhiều người. Nhưng đó cũng là một cách hay để ta phấn đấu hơn trong cuộc sống. Quan trọng, thông qua mẫu chuyện này. Tony giúp bạn đọc phân biệt được thế nào là nỗ lực đúng cách để không hình thành cái văn hoá Chu Du, suốt ngày GATO người khác cũng chẳng làm được việc gì lớn.

 Tham gia buổi trò chuyện cùng Tony, Tony nói đủ thứ chuyện lớn nhỏ từ hành trinh, cuộc sống, kinh nghiệm đến chuyện ăn, chuyện ngủ, cả chuyện đi vệ sinh... sao cho lịch sự, văn minh.




Trong đó, “Chuyện về một cô giáo” là mẩu chuyện nhỏ với vài chia sẻ của Tony về một cô giáo đã về hưu đứng chờ học sinh cũ đến nhà trong ngày 20/11. Kết thúc buổi hôm ấy chỉ còn lại món quà của Tony - một người xa lạ và bó hoa cô tự mua tặng mình. Tuy truyện này ngắn nhất, vỏn vẹn trong hai trang viết nhưng để lại trong lòng độc giả nhiều suy nghĩ về cái ngày hiến chương nhà giáo này.

Còn nhiều, nhiều lắm những chuyện Nguyên muốn kể cho mọi người nghe trong quá trình thưởng thức cuốn sách. Nói ra hết thì mất vui.
Tony Buổi Sáng đã quá quen thuộc với nhiều người trên cộng đồng mạng thông qua những câu chuyện Tony trải nghiệm được trong cuộc sống. Chia sẻ thêm, Tony không chỉ muốn dừng lại chỉ qua những trang viết trên mạng mà tác giả muốn đưa những bài viết này đến với những độc giả không có điều kiện sử dụng Internet, đồng thời khuyến khích văn hoá đọc ở các bạn trẻ trong thời đại văn hoá nghe nhìn đang chiếm ưu thế.

Có thể, nhiều bạn đọc sẽ không hài lòng khi thấy Tony sử dụng một vài ngôn ngữ “cư dân mạng”. Nhưng một khi đã đọc thì ai quan tâm chứ, vì không phải điều đó khiến ta, đặc biệt là các bạn trẻ cảm thấy gần gũi hơn hay sao?

Nhiều người lại không thích đọc truyện của Tony lắm. Vậy mình khuyên bạn một điều, nếu bạn là người cổ hữu, tự cao tự đại, không thích nghe người ta khuyên bảo thì không nên đọc Tony làm gì. Vì nhiều người sau khi ăn tát xong thì lại đem đi rêu rao nói xấu tác giả. Nhưng việc đó lại chẳng có gì hay ho vì khi bạn lạc đường, có biển báo mà bạn không thèm chú ý, lao đầu vào biển sương mù thì mọi hậu quả đều do ta gánh vác.

Thế nên khi đọc, hãy từ từ suy nghĩ về những gì Tony nói, để tự nhận ra lỗi sai của bản thân, để tự mình sửa chữa.

 “Đừng đổ lỗi cho ai. Đâu có thể thay đổi chương trình giáo dục, cũng đâu có thể thay đổi thầy cô, chỉ có một giải pháp duy nhất là TỰ THAY ĐỔI MÌNH, và nhân cách đẹp lung linh thì mới tự tin hất mặt lên trời được.”

Còn chờ gì nữa, hãy cùng Tony đi uống cà phê  và sẵn sàng cười thả ga với những câu chuyện dí dỏm, trào phúng của Tony thôi nào. Biết đâu, bạn sẽ là người kế tiếp tham gia vào “Câu lạc bộ con dượng” của Tony.
Chúc các bạn có những phút giây thư giãn.
Chân Nguyên
·        Dượng: tên thân mật bạn đọc gọi tác giả.



12 tháng 4 2015

Trạm dừng "JACK AND THE CUCKOO-CLOCK HEART" (2014)




Chắc hẳn những bộ phim mang đề tài về các vật vô tri vô giác có cảm xúc của loài người không xa lạ gì mấy với chúng ta. 

Một số phim điển hình như Wall- e (Robot biết yêu) hay Bicentennial Man (Người máy 200 tuổi) đã lấy đi bao nhiêu nước mắt của khán giả. Vậy bạn đã tự đặt giả thuyết rằng nếu con người cũng giống như robot, nếu chúng ta làm bằng da bằng thịt, không phải bằng sắt thép kim loại nhưng lại không được quyền yêu thì điều gì sẽ xảy ra?

JACK AND THE CUCKOO-CLOCK HEART (2014)


Quốc gia: Pháp
Năm: 2014
Thế loại: phim hoạt hình

Vào cái ngày được xem là lạnh lẽo nhất thế giới, tại Edinburgh (Scotland), một người phụ nữ trẻ đang mang thai lặn lội đường xa để đến gặp vị bác sĩ sống trên đỉnh đồi. Thế rồi cô hạ sinh đứa con của mình với sự trợ giúp của vị bác sĩ đó. Trớ trêu thay, cái khắc nghiệt của mùa đông năm ấy đã làm trái tim của đứa trẻ đóng thành băng. Không còn cách nào khác, người bác sĩ đành phải thay trái tim của cậu bằng một chiếc đồng hồ quả lắc. Khi họ quay lại thì mẹ của cậu đã bỏ đi, vị bác sĩ nhân hậu kia quyết định nuôi cậu và đặt tên cậu là Jack.



Khi Jack bắt đầu hiểu chuyện, mẹ nuôi cậu đưa ra 3 qui tắc: không được nghịch kim đồng hồ, phải luôn giữ tâm trạng bình tĩnh và quan trọng nhất là cả đời này cậu cũng không được yêu. Nếu tuân thủ nghiêm ngặt những quy tắc ấy, Jack mới có thể sống sót với trái tim mong manh của mình.

Vào năm sinh nhật 10 tuổi, Jack nài nỉ mẹ cho cậu xuống thị trấn chơi. Và khi đó, rốt cuộc cậu đã biết thế nào là yêu: cậu bị cuốn hút bởi giọng hát của một cô bé nọ. Lần đầu tiên, chiếc đồng hồ rung lên dữ dội và bốc khói, chỉ chút nữa thôi là Jack nguy hiểm tính mạng. Từ đó, mẹ cấm cậu không được gặp cô bé ấy nữa. Tình cờ phát hiện được cô tên là Acia và học ở một trường danh giá, cậu xin mẹ cho đi học. Nhưng khi đến thì mới biết cô đã chuyển đi.



Với chiếc đồng hổ quả lắc trên ngực, cậu thường xuyên bị đám bạn chọc ghẹo. Trong một lần tranh chấp, kim đồng hồ của cậu không may đâm trúng mắt tên bắt nạt. Thế là Jack phải chạy trốn, hơn thế nữa cậu quyết định đi tìm cô nàng mình đã tương tư  bao lâu nay.
Sau thời gian dài tìm kiếm, cuối cùng, cậu cũng tìm thấy nàng, từng bước từng bước chinh phục trái tim nàng, dù cậu biết việc đó là hết sức nguy hiểm cho bản thân. Cậu trao cho nàng chiếc chìa khóa lên dây cót trái tim mình để tỏ lòng thành. Nhưng việc tên bắt nạt nọ xuất hiện và đưa tiểu thư Acia đi đã khiến tim cậu như muốn nổ tung. Cậu đã thế là không bao giờ muốn yêu nữa. Chiếc đồng hồ ngày càng hỏng hóc nặng, thiếu chìa khóa, tính mạng cậu như ngàn cân treo sợi tóc. Cuối cùng, Acia cũng đến kịp để cứu cậu.
Nhưng không, Jack ném chiếc chìa một cách dứt khoát và bảo cô hôn mình. Giữa sự sống của mình với tình yêu, cậu không ngần ngại chọn lấy thứ mà mình khao khát bấy lâu nay. 


Đó chính là TÌNH YÊU.


Hình ảnh Jack leo lên những bông tuyết một cách nhẹ nhàng mà sâu lắng vẫn đọng lại trong tim mình đến tận giờ. Mình đã bật khóc khi chứng kiến một người vì khao khát được yêu mà bất chấp cả mạng sống. Phải nói, nhà làm phim đã rất xuất sắc khi mang đến cho người xem hình ảnh của một cái chết nhẹ nhàng nhưng lại khó phai.




Được chuyển thể từ tiểu thuyết hình ảnh album của nhóm Dionysos, đạo diễn và biên kịch phim cũng là trưởng nhóm nhạc này nên phim hội tụ cả thơ, ca kịch lẫn âm nhạc.
Chúc các bạn có những giây phút xem phim vui vẻ nhất.

Trịnh Tuệ Mai

04 tháng 4 2015

Trạm dừng " Attack on titan" - Hajime Isayama



Thể loại: Hành động, phiêu lưu, siêu nhiên, kinh dị.

Quốc gia: Nhật Bản.



Sẽ như thế nào nếu loài người không còn là bá chủ của thế giới ? Sẽ ra sao nếu chúng ta trở thành con mồi ? Sẽ ra sao nếu…
Titan…

Chỉ khoảng hơn một thế kỉ trước, con người đã đụng độ với kẻ thù của mình. Sức mạnh của chúng quá chênh lệch so với chúng ta. Chỉ trong chớp mắt, con ngừi gần như diệt vong. Những người còn sót lại đã xây dựng 3 lớp tường thành:
·        Maria

·        Rose

·        Sina

22 tháng 3 2015

Trạm dừng "Tôi muốn cuộc đời như tôi muốn" - Varun Agarwal



Bạn đang thắc mắc nội dung của cuốn sách này là gì ư? Một cuốn truyện, chính xác hơn là một tự truyện thuộc thể loại hồi ký đã được biên chế, thêm thăt chi tiết cho nó kịch tính hơn.  

Và nhân vật chính, thằng Varun Agarwal cùng thằng bạn chí cốt Rohn Malhotra.

Và tôi phát hiện ra, sự khác biệt và sự đặc biệt khi đó là “Tôi muốn cuộc đời như tôi muốn” chứ không phải là “Tôi cần…” Một từ thay đổi nhưng hoàn toàn khác nhau, mong muốn khát khao mãnh liệt làm điều mình muốn.

"Ờ trước khi bắt đầu, tôi nói cho các cậu hay, đây là cuốn sách kể lại hành trình trở thành doanh nhân của tôi. Được rồi, được rồi, có thể thi thoảng tôi hơi chém một tí, nhưng dù gì thì nó cũng là câu chuyện của tôi. Vì thế, các cậu nghe thì nghe, mà không nghe thì kệ, tôi cũng đếch quan tâm đâu.


Cuốn sách này là tất cả những kinh nghiệm tôi có được khi vật lộn khởi nghiệp một công ty với thằng bạn chí cốt Rohn Malhotra.

Và làm ơn đừng có đọc xong rồi đi rêu rao như mõ làng rằng: "Này chúng mày ơi, thằng này viết không ngửi được." Tôi biết thừa đi ấy chứ. Tôi chỉ là một người kể chuyện chứ chẳng phải nhà văn quái gì, thế nên tốt hơn hết đừng mong đợi nhiều."

Nói một cách ngắn gọn, câu chuyện là sự bứt phá vươn lên của một cậu trai thất nghiệp đến một doanh nhân trẻ, khi viết cuốn sách này cậu 23 tuổi.

Cậu sinh viên tốt nghiệp đại học một cách làng nhàng, ko có gì nổi bật, là niềm thất vọng của ba mẹ vì ở Ấn Độ, không tốt nghiệp giỏi, không có bằng MBA thì không lấy được vợ, đồng nghĩa với việc không được tham gia vào phân chia của hồi môn sau này.

Mà ở thành phố Bangolare của cậu, không có nghề nào được tôn trọng ngoài kĩ sư công nghệ, vì thế “nếu lấy viên đá ném vào một người thì xác suất trúng vào kĩ sư công nghệ hoặc những người làm dịch vụ công nghệ là 99%”.

Cuốn sách này không chỉ nói về việc khởi nghiệp của một người trẻ, nó còn nói về ý chí của Varun khi dám đứng độc lập, không đi theo những định kiến của xã hội và dám thay đổi nó. Mẹ là người cho cậu quyết tâm để làm mọi thứ. Mặc dù có khi bị lung lay bởi những bà dì luôn luôn “tiêm nhiễm” vào đầu mẹ cậu ta những suy nghĩ tiêu cực về doanh nhân, mẹ cậu ấy đã cho cậu ấy thấy bà rất tin tưởng và tự hào vì cậu ấy.

Câu chuyện còn hướng dẫn rất nhiều cách thức và chìa khóa vàng mà đó là những kiến thức tích lũy kinh nghiệm từ lúc lập nghiệp đến nay
 ---
Dick Costolo, người sáng lập Twitter đã có một câu nói nổi tiếng: 
“Khi bạn muốn có một chiếc xe đạp và lái nó, bạn chỉ cần ngừng suy nghĩ về việc ‘có hàng tá lý do khiến tôi có thể bị ngã’, bạn chỉ cần nhảy lên xe và đạp thật lực. Bạn chỉ cần mang theo một chiếc bản đồ, một chiếc bơm và một đôi giày thật tốt để tiếp tục chặng đường phía trước.”
Dương Phiêu Linh